Chương 9: Mị lực đại minh tinh (3)

Trong chớp mắt đã chết hai người, đến cả cái xác cũng không giữ lại. Hầu hết cả đội đứng chết chân tại chỗ, khóc lóc.

Chung Tiểu Văn bó tay không biện pháp.

“Gamma, bây giờ làm thế nào!”

Nghiêm Tấn Vân im lặng không nói, sau một lúc lâu hắn nhẹ giọng: “Tôi cũng không biết.”

“Anh cũng không biết?” Sắc mặt Chung Tiểu Văn trắng bệch.

“Tôi cũng không phải là người làm ra……” Nghiêm Tấn Vân nói nhỏ nửa câu, bước vào kịch trường tối om: “Bỏ đi, đi một bước tính một bước.”

“Này anh trai, anh đừng bỏ lại chúng tôi!”

Mọi người đã phó thác hy vọng lên người hắn từ lâu, nhìn thấy hắn rời đi không ai dám trì hoãn tại chỗ, vội vàng xô đẩy đuổi theo.

Trong kịch trường duỗi tay không thấy năm ngón, mọi người run bần bật đi hai bước, một chùm đèn trên sân khấu chợt bừng sáng. Một người phụ nữ mặc lễ phục màu đỏ rượu chậm rãi đi vào trung tâm ánh sáng, âm thanh dễ nghe ngọt ngào vang vọng mỗi góc trong kịch trường.

“Cảm ơn các vị đã thu xếp công việc bận rộn, bớt chút thì giờ đến tham gia bữa tiệc gặp mặt của tôi, sự yêu thích của mọi người chính là động lực để tôi tiếp tục cố gắng!”

Mọi người: “……”

Nóc kịch trường chậm rãi hạ xuống màn hình lớn, giọng nói vui vẻ của Bạch Yên Nhiên vang lên: “Gần đây tôi mới cấy ghép mũi và miệng, nhất định phải chia sẻ cùng mọi người.”

???

Khóe miệng Chung Tiểu Văn run rẩy bước gần lại bên Nghiêm Tấn Vân: “Tôi không nghe nhầm chứ? Cô ta nói……”

“Một chiếc mũi và miệng.” Nghiêm Tấn Vân nói: “Cô không nghe nhầm, không phải đồ trang điểm gì hết.”

Chung Tiểu Văn: “!”

Có một đại thẩm đằng sau bắt đầu che ngực, thím ta chưa giữ được vài giây, màn hình chiếu ra khuôn mặt đặc tả của Bạch Yên Nhiên, “bịch” một tiếng ngã xuống.

Giống trong dự đoán, cô gái trên màn hình áo choàng tóc dài cổ thiên nga, khuôn mặt trái xoan chỉ có mũi và miệng.

Chung Tiểu Văn ngây ra nói: “Cái mũi này sao thấy hơi quen mắt nhỉ?”

Nghiêm Tấn Vân: “Không quen mắt được ư? Chủ nhân của cái mũi này trước đó còn muốn yêu đương với cô đấy.”

Chung Tiểu Văn sửng sốt nửa giây mới có chút nhận ra nói: “Trời ơi……Bên cạnh mũi còn có dấu vết gọng kính này! Là Vương Bác!”

Phát hiện này của cô không tính là ngạc nhiên gì.

“Cái miệng này, miệng này chẳng phải là——“

“Miệng này là của Lưu Đại Bảo đó! Khóe môi hắn bị thương quanh năm, sẹo vẫn còn đây!” 

“Bịch bịch” lại dọa ngã vài người, người đứng trong đội không còn mấy.

Bạch Yên Nhiên dường như rất hài lòng về sức ảnh hưởng của mình, lại lên tiếng.

“Hôm nay tôi có một tin tức tốt muốn tuyên bố với các bạn truyền thông.” Đôi môi thuộc về Lưu Đại Bảo mở rồi lại đóng: “Tôi muốn kết hôn.”

“……”

Nghe như là tôi muốn ăn thịt người.

Tin tức lớn này còn chưa tiêu hóa xong, Bạch Yên Nhiên lại kêu to một tiếng, dần dần trở nên kinh hoảng thất thố: “Nhưng vị hôn phu của tôi đâu!”

???

Mẹ nó chứ cô còn có vị hôn phu?!

Biểu cảm mọi người như cha mất mẹ chết. Thất Bạch Yên Nhiên bỗng dưng giống như phát điên chạy đi chạy lại trên sân khấu, vừa chạy vừa vội vàng kêu to: “Vị hôn phu của tôi đi đâu rồi! Tôi không tìm thấy vị hôn phu nữa! Làm sao đây!”

Chùm sáng còn đuổi theo cô ta, giống như lời kịch hùng hồn dõng dạc nói, nhưng mọi người chịu đủ kinh hách nhìn màn này cực kỳ quỷ dị.

Da đầu Chung Tiểu Văn tê dại, cười gượng nói: “Cô ta sẽ không bảo chúng ta đi tìm vị hôn phu của cô ta đấy chứ?”

Nghiêm Tấn Vân nhìn thật sâu vào cô một cái, biểu cảm dường như đang nói “Miệng quạ đen như vậy cô đừng có khuyên người khác.”

Giây tiếp theo Bạch Yên Nhiên đứng im, lẳng lặng nhìn qua bọn họ: “Các người nhất định phải giúp tôi tìm được vị hôn phu! Nếu không thì tôi sẽ tức giận!”

Chung Tiểu Văn: “……”

Bạch Yên Nhiên kéo làn váy dậm bang bang trên sân khấu, tựa như một nàng công chúa kiêu căng: “Yên Nhiên tức giận hậu quả rất nghiêm trọng.”

Mọi người: “……”

Sao cô vẫn chưa tức chết đi!

Âm thanh trong cả khán phòng toàn là giọng nói của Bạch Yên Nhiên, trình độ đó không thua gì bày gà đang hợp xướng, đến người hiền lành như Chung Tiểu Văn cũng sinh ra dục vọng muốn xông lên bóp chết Bạch Yên Nhiên này.

“Vị hôn phu gì chứ! Mồm mép tự dưng phun ra một vị hôn phu! Đi đâu tìm vị hôn phu cho cô ta!” Chung Tiểu Văn che lại lỗ tai rống giận.

Chỉ một thoáng, mấy cửa ra an toàn bốn phía đồng thời mở ra, tiếng bước chân đồng đều lay động mặt đất, bóng người màu đen dũng mãnh liên tiếp nhịp điệu đi vào kịch trường, số lượng có cả trăm người, bọn họ ăn mặc đồng phục bảo vệ thống nhất, chiều cao giống nhau, đến cả sợi lông cũng y xì đúc.

“Mẹ ơi!” Chung Tiểu Văn trừng mắt, liến mắt nhìn rõ, giá trị SAN lại bắt đầu rớt xuống: “Bọn họ có phân bào không!”

Trăm tên bảo vệ tay mỗi người cầm một thanh kim loại dò thám, tư thái giơ lên khác nhau, tia laser màu đỏ trong nháy mắt bệnh thành một mạng nhện, bày từ bốn phương tám hướng lại đây.

“Tôi muốn vị hôn phu! Các người để mất vị hôn phu của tôi rồi! Các người không xong với tôi!” Bạch Yên Nhiên vẫn còn điên cuồng kêu loạn trên sân khấu.

Ký ức tử vong của Lưu Đại Bảo và Vương Siêu vẫn còn mới, mọi người vẫn còn sợ hãi đường dây giết người kia, vốn dĩ đang đứng rải rác, giờ phút này không thể không dựa sát vào nhau.

“Mau nghĩ cách! Tìm vị hôn phu của cô ta!!”

“Chẳng có manh mối gì thì tìm thế nào!”

“Chỉ biết sai bảo người khác thì biết gì! Ngươi làm được thì sao ngươi không tìm đi!”

“Người phụ nữ trên sân khấu là yêu quái! Bệnh thần kinh! Cậu nghe cô ta nói à!”
“Tôi không muốn chết!! Tôi không muốn chết mà!!”

Vòng vây dần dần thu nhỏ lại, mọi người hoảng loạn, tuyệt vọng gào rống khóc mắng.

Những lúc như này Chung Tiểu Văn cả thấy bản thân là cảnh sát nên phát huy chút tác dụng, nhưng hiện tượng quái dị này lại thật sự vượt qua phạm vi cô có thể khống chế.

“Gamma!” Cô quay đầu trong sự hỗn loạn, kinh ngạc phát hiện bên cạnh trống không.

Nghiêm Tấn Vân không biết đã xông ra ngoài theo lối nhỏ giữa ghế ngồi rồi.

Vị trí của bọn họ cách sân khấu gần 50 mét, giờ phút này bị mạng lưới laser bao vây, những tia laser đó đan chéo vào nhau, mật độ cực cao, để lại khe hở bằng bàn tay, đến con gà cũng không bay qua được.

Trái tim Chung Tiểu Văn rớt thẳng xuống dưới, cô phát hiện bản thân vẫn không đủ tàn nhẫn, dù biết Gamma là tội phạm tội ác tày trời, nhưng vẫn không có cách nào trơ mắt nhìn Gamma tìm chết.

“Gamma anh quay lại!” Cô khàn cả giọng quát: “Anh sẽ bị cắt thành tám mảnh!”

Nghiêm Tấn Vân mắt điếc tai ngơ, trên thực tế động tác chạy vội của hắn quá nhanh, không có cách nào dừng lại trong thời gian ngắn, tứ chi xinh đẹp của thanh niên đã gần tia màu đỏ trong gang tấc! Mấy cô gái sợ đến không dám mở mắt.

“Bịch”

Tiếng súng vang lên.

Chung Tiểu Văn đột nhiên ngẩn ra, cô theo bản năng sờ bên hông——hộp đựng súng trống không!

Lại là tiếng súng vang lên liên tiếp, Nghiêm Tấn Vân di chuyển, né tránh, nổ súng, động tác nước chảy mây trôi, cho dù là người trải qua huấn luyện chuyên nghiệp cũng không làm được đến trình độ này, khí thế hắn mạnh mẽ ép trúng trường thành súng máy, bên bảo vệ bị đảo ngược, lưới laser bị rách ra lỗ hổng.

“Tuyệt vời!” Chung Tiểu Văn không nhịn được reo hò vì hắn, lúc này Nghiêm Tấn Vân quay đầu quát: “Nằm sấp xuống!”

Tất cả mọi người không hề nghĩ ngợi nằm sấp xuống, một người đàn ông chậm nửa nhịp, sau đầu bị cắt mất một mảng, da tróc thịt bong, hắn ta kêu thảm thiết bị Chung Tiểu Văn ấn mạnh xuống, sóng thần đánh về hướng Nghiêm Tấn Vân. Giây tiếp theo, cơ thể thanh niên uốn thành độ cong mềm mại khó mà tưởng tượng, xuyên qua từ lỗ hổng, hắn nhanh nhạy rơi xuống đất bật nhảy, một chân dẫm lên lưng ghế, nhảy từ ghế qua.

Những đường laser đó gần như đuổi theo bước chân của hắn, hăn dẫm lên lưng ghế trật hẹp tựa như hoa mai vừa ổn vừa nhanh, Chung Tiểu Văn nghe thấy cô gái bên cạnh yếu đuối say mê nỉ non: “Mẹ ơi! Anh ấy là yêu miêu chuyển thế à!”

Băng đạn trống rỗng, Nghiêm Tấn Vân không do dự quăng súng đi, lợi dụng phế vật quất ngã hai tên bảo vệ, hắn dẫm lên đầu của hai tên kia bật nhảy, né tránh chướng ngại vật, mạnh mẽ nắm lấy tấm màn bên cạnh sân khấu, cong eo nhảy lên!

“Cậu ấy muốn làm gì?!” Mọi người ngây sợ.

“Tôi cũng không biết……”Chung Tiểu Văn lẩm bẩm

Tấm màn che màu đỏ tươi dị hắn kéo ra, Nghiêm Tấn Vân đứng ở chỗ cao, thả mạnh tay ra, tựa như Rogue Zorro trong tiểu thuyết truyền kỳ, chuẩn xác rơi xuống giữa sân khấu. Hắn ba bước thành hai dẫm vào chùm sáng bên cạnh, “Bụp” một tiếng nắm chặt lấy tay Bạch Yên Nhiên.

Mọi người sôi nổi hít ngược một hơi khí lạnh.

Nữ vương phim thần tượng đáng sợ đó nhìn qua còn dọa người sợ hãi, nói gì đến đứng gần như thế!

Bạch Yên Nhiên cũng không ngờ có người to gan dám lên sân khấu bắt cô ta, miệng kêu lên: “Vô lễ!”

Mọi người: ???

Cực cho cô phải hét lên!

Âm thanh ma thuật, Nghiêm Tấn Vân nhíu mày khó chịu, một tay ngoáy tai, một tay dùng sức kéo Bạch Yên Nhiên lại gần.

“Chẳng ai vô lễ với cô cả!” Giọng nói hắn thanh mát, ngữ khí lại độc đoán lạnh lùng: “Cô nghe cho kỹ, tôi đến để cưới cô. Không phải cô tìm vị hôn phu à? Tôi ở đây, hài lòng chưa?

Bạch Yên Nhiên: !

Mọi người: ???

Chung Tiểu Văn: “……”

Mẹ nó chứ thế cũng được à!

———

Sự thật chứng minh, điều này có thể.

Mạng lưới laser nháy mắt bất động, Chung Tiểu Văn chưa hết kinh hồ đỡ mọi người trên đất dậy, cả đội đều rất khẩn trương nhìn chằm chằm tình trạng trên sân khấu.

Bạch Yên Nhiên nhìn qua rất vui, ngửa đầu nói: “Vậy chúng ta đính hôn đi.”

Nghiêm Tấn Vân chỉ cảm thấy trên tay chợt lạnh, làn da trắng nhợt của người phụ nữ trong nháy mắt biến biến thành thạch dính dớp, cảm xúc kì lạ, bao vây lến ngón tay của hắn, như muốn nuốt hắn vào trong bụng.

Loại cảm giác này không tốt lắm, hắn có hơi kinh ngạc, đột nhiên rút tay về, nửa lòng bàn tay để lại màu đỏ chót quỷ dị như thiếu oxy, nhiệt độ da phát lạnh.

Bạch Yên Nhiên tức khắc không vui: “Anh hối hận ư?”

Nghiêm Tấn Vân không hé răng, dùng dư quang quét qua phía dưới sân khấu.

Những người chẳng quen chẳng thân kia đang trông chờ hắn làm đấng cứu thế.

Dựa vào đâu?

Nghiêm Tấn Vân nghĩ, hắn còn chưa vô tư đến thế.

Bạch Yên Nhiên hét lên: “Anh lừa em!”

Toàn bộ kịch trường nháy mắt gió thổi mây đen dưới sự cuồng nộ của cô ta, lưới laser đáng sợ giống cái máy cắt thịt, Chung Tiểu Văn không nói hai lời nhanh nhẹn chắn ở cạnh ngoài, giang hai tay như gà mẹ che chở đàn con bảo vệ mọi người phía sau.

“Chờ đã!” Nghiêm Tấn Vân sắc mặt khẽ biến, buột miệng nói.

Đúng lúc này, một bóng người cao lớn đi ra từ phía sườn sân khấu, giày da tiếp xúc với sân khấu phát ra âm thanh va chạm hùng hồn.

“Hạ Lang!”

Hạ Lang sải bức đến gần, vỗ tay nắm lấy một bên tay khác của Bạch Yên Nhiên, kéo về hướng ngược lại.

Lưới giết người dưới sân khấu đã dừng lại theo động tác tràn ngập tính chiếm cướp cả anh. Vốn dĩ Chung Tiểu Văn đã chuẩn bị hào hùng đi chết, lúc này tránh được một kiếp, run rẩy quay đầu, ngây người.

Không biết tại sao, cô cư nhiên còn đọc được mấy chữ từ khuôn mặt khuyết thiếu của Bạch Yên Nhiên  ——“Còn có chuyện như này nữa?”

————————–

Chương 10

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s