Chương 8: Mị lực đại minh tinh (2)

Chung Tiểu Văn rất nhanh hỏi được tên của tất cả mọi người.

Nghiêm Tấn Vân viết tên từng người lên giấy bỏ vào trong thẻ, thắt nút dây ruy băng màu xanh lam.

“Tên ngốc đó cô cũng hỏi à?”

Chung Tiểu Văn phản ứng rất nhanh: “Ừ! Hỏi rồi!”

“Cô hỏi như nào?”

“Tôi hỏi ‘xưng hô với anh như thế nào’, hắn nói ‘em gái, tôi là Vương Bác.”

Nghiêm Tấn Vân mỉa mai nhếch khóe môi: “Vất vả cho cô rồi.”

“Không vất vả, còn hơn là để anh đi hỏi rồi đánh nhau với hắn!” Chung Tiểu Văn nghiêm túc nói.

“Không đến mức.” Nghiêm Tấn Vân viết tên “Chung Tiểu Văn” lên thẻ đưa cho cô.

Chung Tiểu Văn bĩu môi: “Tôi không tin, anh suýt đánh nhau với người hay nói lý lẽ như đội trưởng Hạ!”

“Đấy là Hạ Lang, giống nhau được à?”

Chung Tiểu Văn nghĩ một lát, không giống. Tên tiến sĩ này đừng nói đánh trả, đứng hai giây dưới tay Gamma được hay không còn khó nói.

Đồng hồ điện tử trên tường chỉ về không, cửa phòng làm việc vẫn luôn đóng chặt bỗng dưng mở ra, dường như đang mời bọn họ lên đường, bên ngoài là con đường đi bộ trống rỗng, liếc mắt không thấy điểm cuối, hai bên đường bao trùm bởi sương mù dày đặc, một màu xám, gần như không thấy gì .

Mọi người nhìn nhau.

Bọn họ đã thấy sự cổ quái của văn phòng làm việc này từ lâu, không thể ở lại. Sương mù màu xám mang đến áp lực đáng sợ cho người ta, mọi người cũng không dám đi loạn, đành phải căng da đầu đi thẳng.

Tên đầu trọc lúc trước đi ở cuối đội, to gan lấy bật lửa ném vào sương mù, “Vèo” viên đạn bắn ra từ bên phải sương mù, trúng dưới chân hắn, tên đầu trọc khom lưng nhìn, nhất thời bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

——Là bật lửa của hắn, nửa đoạn nhựa như bị cái gì đó cắt mất, không cánh mà bay, chỉ còn lại đoạn trên lăn ra cùng nhóm lửa.

Đầu trọc xanh cả mặt, không dám nghĩ đến cái khác, đuổi theo đội hình.

Cuối con đường là một rạp hát rộng lớn, màn hình đèn LeD treo trên cao đang phát video tuyên truyền của “Bữa tiệc gặp mặt Bạch Yên Nhiên”, cô gái có mái tóc dài bay bay bóng dáng thướt tha, kết thúc video tuyên truyền là cảnh quay đặc tả cảnh mặt cô ta, tim mọi người nháy mắt lạnh ngắt ——Nữ vương bộ phim thần tượng này không có mặt.

Nói chính xác thì không có ngũ quan, đường viền khuôn mặt trái xoan màu trắng, như bị cục tẩy tẩy qua.

Giá trị SAN* rớt xuống.

*Giá trị SAN: Có thể hiểu khi con người gặp những chuyện đánh sợ hoặc khó hiểu, Sanity(sự tỉnh táo, sự lành mạnh….) sẽ tụt xuống một mức độ nào đó (gần như bằng 0) thì sẽ rơi vào điên cuồng, dễ hiểu hơn thì là để biểu thị bản thân rất sợ, chịu đả kích về mặt tinh thần.

“Đây, đây có lẽ là yếu tố gây tỏ mò nhỉ!” Một cô gái thoạt nhìn sắp khóc.

Lúc này cửa lớn nhà hát mở rộng, ba người có vẻ như là bảo vệ đi xuống từ bậc thang, ba tên bảo vệ này có mặt, nhưng lại có khuôn mặt giống nhau, lúc đi đường mắt không chớp, lúc nói chuyện miệng không mở.

“Cô Bạch nhận được sự yêu thích của mọi người, nhưng phòng ngừa có người cố ý mưu đồ gây rối, trước khi tham gia bữa tiệc gặp mặt, tất cả nhân viên phải được kiểm tra.” Ba người bảo vệ “Trăm miệng một lời” nói.

“Bọn họ sinh ba à?” Chung Tiểu Văn sợ hãi phản ứng lại, toàn thân nổi da gà.

“Không phải đâu.” Thế mà Nghiêm Tấn Vân vẫn cười ra tiếng: “Sinh ba nhà cô là copy paste ra à?”

“Tại sao bọn họ nói chuyện lại không mở miệng?”

“Đó là vì……”

“Đó gọi là phúc ngữ!” Anh tiến sĩ nghe Chung Tiểu Văn hỏi, quay đầu xen mồm nói: “Là một kĩ năng đặc biệt dùng khoang bụng quát ra âm thanh, tương đối thịnh hành ở Mỹ.” Ngữ điệu hắn ta khẽ ngân cao, nhếch hàm lần nữa khiêu khích CUE* Nghiêm Tấn Vân: “Chưa từng thấy nhỉ Gối Thêu Hoa!”

*CUE=Tag

“……”

Chung Tiểu Văn theo bản năng kéo lại cánh tay Gối Thêu Hoa: “Gamma! Bình tĩnh!”

Nghiêm Tấn Vân thở ra một hơi, khóe mắt híp lại thành một đường sắc như lưỡi dao, khóe môi nhếch lên.

“Anh rất để bụng đến tôi nhỉ, giọng nói tôi nhỏ như vậy anh cũng nghe thấy, crush tôi à?”

Mặt anh tiến sĩ nháy mắt đỏ thành quả cà chua.

“Mày bớt xàm lìn đi! Sao tao có thể thích đàn ông!”

“Vậy không khéo rồi, tôi thích.” Nghiêm Tấn Vân nói.

“!!!” Mặt anh tiến sĩ tái đi, quay đầu về như tránh rắn rết: “Biến thái!”

Nghiêm Tấn Vân sảng khoái, Chung Tiểu Văn lại kinh ngạc.

“Anh thích đàn ông?”

“Sao? Thích đàn ông phạm pháp à?” Nghiêm Tấn Vân cười không ngừng.

“Không có, tôi chỉ là ngạc nhiên thôi.” Chung Tiểu Văn nói.

“Đội trưởng Hạ của các cô còn không ngạc nhiên, cô ngạc nhiên cái gì? Phiền phức.” Nghiêm Tấn Vân lười nhác nói, bước lên bậc thang.

Bị ba người bảo vệ nhìn chằm chằm, ai cũng không chịu nổi, mọi người run rẩy đi theo vào cửa lớn nhà hát, đại sảnh không có bóng người, chỉ có một băng chuyền X và một máy kiểm tra an ninh cao bằng một người.

Đây là kết quả kiểm tra của vòng trước!

Mọi người khẩn trương không dám thở mạnh, ngược lại tên tiến sĩ kia tích cực sắp xếp, nói: “Nhanh nhanh nhanh, chuyển đồ đến đây.”

Bao lớn bao nhỏ xếp lần lượt vào băng chuyền chuyển qua máy rà soát, không xảy ra chuyện gì, mọi người nhẹ nhàng thở ra, bắt đầu khen ngợi anh tiến sĩ.

“Vương Bác thật giỏi! Không hổ là người đọc sách!”

“May mà có Vương Bác chỉ huy chúng ta mới có thể mang đồ đầy đủ như vậy.”

Anh tiến sĩ có chút nâng nâng: “Chút lòng thành chút lòng thành.”

“Vậy chúng ta bây giờ qua kiểm tra an ninh nhỉ!”

“Đi đi, không sao.” Anh tiến sĩ nói.

Chung Tiểu Văn thấy hắn ta muốn bước vào máy kiểm tra an ninh, vội vàng đưa thẻ nhân viên cho qua nói: “Đeo cái này đi!”

“Đây là gì?” Anh tiến sĩ dừng chân.

“Thẻ công việc, dùng để chứng minh thân phận.” Chung Tiểu Văn nói.

“Cô làm à?” Anh tiến sĩ cười rạng rỡ.

“Tôi làm đấy.” Nghiêm Tấn Vân ngoài cười nhưng trong không cười nhếch môi: “Ngài có việc gì không?”

Anh tiến sĩ nháy mắt hạ khóe miệng, chỉ vào tờ giấy trắng Chung Tiểu Văn cố gắng viết chữ to ghét bỏ nói: “Mày gọi cái này là thẻ công việc? Làm bừa à.”

Chung Tiểu Văn: “……”

Trình độ nói chuyện này, tên đầu trọc nóng nảy đã dẫn đầu vọt tới trước đội ngũ, sương mù dày đặc mang đến bóng ma tâm lý cho hắn, đầu trọc ước gì sớm thu xếp ổn thỏa.

“Các người có đi không!” Gã mắng: “Dong dài lải nhải, ăn cơm thì cũng nguội mẹ hết rồi*!”

*Câu này tự chém, câu gốc nói kinh lém.

“Này——“Chung Tiểu Văn vừa muốn ngăn cản, đầu trọc đã đi vào máy kiểm tra an ninh.

Trong hút chốc, tiếng cảnh báo bén nhọn vang lên.

“Kiểm tra thấy xâm nhập bất hợp pháp.” Ba người bảo vệ mặt không cảm xúc nói: “Chấp hành tiêu diệt mục tiêu.”

Biểu tình đầu chọc dần dần vặn vẹo hoảng sợ.

“Làm gì, các người muốn làm gì!” Gã lùi hai bước quay đầu chạy.

Ba tên bảo vệ không biết lấy đâu ra cái chùy kim loại dò xét, động tác đồng đều đuổi theo đầu trọc, vài đường laser màu đỏ bắn ra, rất giống cây đao 40 mét, cắt lên cơ thể đầu trọc từ các góc khác nhau.

“Pặc” một tiếng vang lớn, đầu trọc nổ rồi.

Là nổ thật, máu bay tứ tung.

Ba tên bảo vệ hạ tay xuống, đứng xếp hàng như không có việc gì.

Mấy miếng da đầu rơi xuống chân tên tiến sĩ, tên tiến sĩ ngây dại, không lâu trước kia hắn còn thề son sắt với người ta bảo dảm đây chỉ là chương trình thực tế không nguy hiểm đến thân thể, hắn ta dường như mất đi năng lực suy nghĩ, cứng đờ nhận lấy thẻ công việc từ tay Chung Tiểu Văn.

Trải qua phó bản <Sinh tử thời tốc>,  trong lòng Chung Tiểu Văn đã sớm có chuẩn bị, cô thở dài một tiếng, bận rộn chia thẻ công tác ra.

“Đeo cái này thì có thể không chết nữa à?” Có người khóc hỏi.

“Tôi cũng không biết.” Chung Tiểu Văn suy yếu trả lời, cô quay đầu, phát hiện Nghiêm Tấn Vân đã cho hai tay vào túi, tản bộ đến máy kiểm tra an ninh.

“Gamma!” Cô thất thanh kêu.

Máy kiểm tra an ninh ánh lên ánh sáng xanh.

“Kiểm tra thông qua.”

Nghiêm Tấn Vân lại đi về phía trước mấy bước, xoay người, thong dong nâng cằm với bọn họ.

Hành động này của hắn như đút thuốc an thần cho mọi người.

“Chắc không sao đâu.” Chung Tiểu Văn lại tự tin hơn chút.

Ánh sáng xanh liên tiếp lóe lên.

“Kiểm tra thông qua.”

“Kiểm tra thông qua.”

……

Cuối cùng chỉ còn lại anh tiến sĩ vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

“Vương Bác, qua đây!” Có người thúc giục: “Có thẻ công tác thì không sao nữa!”

Anh tiến sĩ nắm thẻ công tác vừa bị hắn coi là “làm ẩu”, không cam lòng, cuối cùng khẽ cắn môi đi tới máy kiểm tra an ninh.

Cảnh báo phát ra tiếng “reng”.

“Kiểm tra thấy xâm nhập bất hợp pháp.”

Anh tiến sĩ khiếp sợ ngẩng đầu, đồng tử co rút lại đan xem hình ảnh laser.

“Chấp hành mục tiêu diệt trừ.” Ba tên bảo vệ không có bất cứ dao động gì nói.

“Pặc”

……

Thẻ công việc dính máu bay đến trước mắt mọi người theo bộ phận đứt lìa của cơ thể.

Một trận yên tĩnh.

Chung Tiểu Văn lẩm bẩm nói: “Sao lại……”

Một người chỉ vào thẻ công việc run giọng nói: “Hắn không phải tên Vương Bác, tên thật hắn là Vương Siêu.”

“Cái gì?!” Chung Tiểu Văn khiếp sợ nói: “Nhưng rõ ràng mọi người đều gọi hắn như vậy——“

“Vương Bác* là tên gọi tắt của tiến sĩ Vương, chúng tôi vì muốn làm hắn ta vui vẻ mới gọi như thế……”

*Bác: từ Bác này trong từ tiến sĩ 博士。

Chung Tiểu Văn cứng họng.

Cô chợt nghĩ đến gì đó, cuống quýt quay đầu.

Thanh niên đứng cách đó không xa, khuôn mặt xinh đẹp toàn là lạnh nhạt, dường như là tập mãi thành quen với tất cả, hắn duy trì đôi tay nhàn nhã để trong túi, thẻ công việc trước ngực bất ngờ có dấu vết bị xóa và sửa đổi.

Chữ “Tiêu” bị xóa đi, thay thế bằng hai chữ “Tấn Vân”.

———————————

Lời tác giả:

Ai là chủ nhân thật sự rất rõ rành rồi nhỉ.

Nhưng nhữg nguồi khác vẫn chưa biết.

Chương tiếp theo tụ hội với kỵ sĩ.

Chương 9

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s