Chương 7: Mị lực đại minh tinh

Đây là một văn phòng rất bình thường, bàn ghế được xếp chỉnh tề, tòa nhà văn phòng trong sách và hiện thực là hai kiểu khác nhau, trên tường treo bằng khen và biển hiệu.

Truyền thông Đinh Đinh.

Cái tên được viết khá tùy ý.

Trong phòng có một đám người, nam nữ già trẻ đều có, quần áo và trang sức không giống nhau, có người thậm chí còn mặc đồ ngủ đi dép lê, như mới tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

Bọn họ xuất hiện trong căn phòng này không lâu trước đó, cửa sổ đóng chặt, điện thoại không gọi được, gọi trời trời không thấu gọi đất đất không hay.

Nghiêm Tấn Vân không vui, trước khi tiến vào hắn còn đang đuổi bắt tội phạm giết người với Hạ Lang, thi thể giấu trong tủ lạnh nát không còn hình dạng, chứng cứ vô cùng xác thực, mộng ảo bắt đầu, sau đó mắt hắn tối sầm thế giới liền thay đổi hình dạng, vội vàng muốn tìm Hạ Lang, lại nghe thấy hệ thống không có tình cảm thông báo:

【Hoan nghênh đến với sân khấu lấp lánh ánh đèn, phó bản RPG {Mị lực đại minh ting} dowload thành công. Điều kiện chiến thắng: Hoàn thành tìm kiếm cốt truyện. BUFF phạm tội đã thả ra, chúc quý vị ra vào bình an.】

Trước lạ sau quen.

Mị lực đại minh tinh, so ra thì có vẻ an toàn hơn sinh tử tốc thời nhiều.

Có người còn muốn đăng Weibo kêu cứu, cái loa trên bàn đột nhiên bật lên, âm lượng cực cao, tiếng ồn chói tai bao phủ tất cả mọi người:

“Nhân viên hay càu nhàu đều là nhân viên bỏ đi, chỉ có nhân viên giỏi giang mới được công ty ưu ái.”

Cái loa này đến dây điện còn chưa cắm, không biết phát ra âm thanh như thế nào.

Một gã đàn ông đầu trọc dẫn đầu gào lên: “Đệt mợ ai là nhân viên của mày! Bớt giả thần giả quỷ! Mau thả tao ra! Ông đây còn phải về đầu tư cổ  phiếu!”

Cái loa im như thóc.

“Sao không nói gì!” Đầu trọc bị chọc giận, cầm cái bàn bên cạnh làm bộ muốn ném đi: “Có tin ông đây đập nát văn phòng của mày không!”

“Đừng như vậy! Cậu đừng như vậy!” Một ông lão tóc bạc nhìn không nổi, vội vàng tiến lên ngăn cản: “Hắn bảo chúng ta không được càu nhàu, vậy chúng ta không càu nhàu là được!”
“Liên quan đéo gì đến ông! Biến ngay!” Đầu trọc bị ông lão nói mất kiên nhẫn, trở tay xô đẩy.

Ông lão kêu thảm thiết một tiếng té ngã trên đất, nửa ngày cũng không đứng dậy, một thiếu nữ tóc ngắn xông ra từ trong đám người quát: “Bắt nạt người già yếu đuối thì anh là cái loại đàn ông gì!”

Sắc mặt đầu trọc dữ tợn: “Nhóc con mày còn nói nữa có tin tao đánh mày không!”

Chung Tiểu Văn ngân cổ: “Anh dám!”

“Mày xem tao có dám không!” Gã đầu trọc xắn tay áo xoải bước tiến lên.

Phần lớn người xung quanh đang quan sát thời thế, không ai can ngăn, Chung Tiểu Văn lại không dám dễ dàng rút súng ra với dân chúng, đơn giản nhắm mắt che chở ông lão, làm tốt chuẩn bị trước khi đánh nhau.

Nắm đấm lại không rơi xuống như hẹn.

Chung Tiểu Văn giật mình, mở mắt, thấy một thân hình đẹp xuất sắc đứng giữa cô và đầu trọc.

Không chỉ Chung Tiểu Văn, người khác cũng không nhìn rõ thanh niên chân dài tay dài này xuất hiện từ đâu, tựa như một cơn gió nhẹ nhàng không dấu vết, đến trong nháy mắt.

Nghiêm Tấn Vân đối mặt với đầu trọc, một bàn tay nghiêm túc để trước người, không ai chú ý đến con dao gấp xoay lượn như con bướm ở giữa ngón tay hắn, lưỡi dao sắc bén nhô ra từ tay cầm màu vàng.

“Người anh em, có chuyện gì không thể nói, mà lại đi đánh người già.” Hăn mỉm cười.

Toàn thân đầu trọc cứng đờ.

Tên nhóc này cười lên tựa như gió đưa lá trúc, trong sáng mà ngây thơ, giọng nói ôn nhuận thái độ lễ phép, dáng vẻ thanh niên ba tốt.

——Nếu lưỡi dao kia không chạm vào rốn hắn!

“Xin lỗi.” Nghiêm Tấn Vân lời ít ý nhiều.

Rốn đầu trọc đau, có lý do tin rằng mình không nói xin lỗi thì sẽ bị mổ bụng lấy máu, vì thế không tình nguyện tránh xa một chút, tùy ý cúi đầu.

“Xin lỗi ông không chết.” Gã lẩm bẩm lầm bầm: “Chúc mày sớm chết sớm siêu sinh.”

Giây tiếp theo gã bị Nghiêm Tấn Vân đạp một phát vào cẳng chân, “Uỳnh” quỳ xuống, ngón tay thon dài của thanh niên đè gáy gã dập đầu ba cái vang dội.

Đầu trọc trực tiếp nôn ra.

Lúc hắn nôn cả căn phòng tĩnh lặng, sau mười giây, âm hưởng kia ước chừng cảm thấy mình được tôn trọng, hài lòng hiện ra chữ.

“Truyền thông Đinh Đinh phải đóng cửa rồi, phỏng vấn Bạch Yên Nhiên là cơ hội cuối cùng của chúng ta, Bạch Yên Nhiên là nữ vương phim thần tượng, phỏng vấn cô ấy cần chuẩn bị nhiều thứ, nội trong nửa giờ chuẩn bị đầy đủ đồ dùng phỏng vấn, chú ý thân phận của các bạn, xảy ra bất cứ sai sót gì đều phải trả cái giá nghiêm trọng.”

——

Chung Tiểu Văn không thể không thừa nhận, Gamma người này nếu không phải có tiền án thì chắc chắn là vạn người mê.

Mấy cô gái trẻ trong nhóm người đều khuất phục vì hắn trượng nghĩa ra tay, nhưng lòng nhiệt tình của Gamma dường như chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, hắn co vào ghế văn phòng, hai chân đá vào góc khuất, làm như không thấy ánh mắt ám thị như mùa thu của các cô gái.

Chung Tiểu Văn tiến lại gần nói: “Bây giờ làm thế nào?”

Nghiêm Tấn Vân thả lỏng hai giây, không đầu không đuôi nói: “Có tên mũi to đang nhìn cô.”

Chung Tiểu Văn sửng sốt, quay đầu, đụng mắt với một tên đàn ông đeo kính.

“Hắn đang nhìn cô đúng không?” Nghiêm Tấn Vân nói.

“Anh có thể đứng đắn tí được không!” Chung Tiểu Văn buồn bực: “Chúng ta vẫn đang chấp hành nhiệm vụ đó!”

Nghiêm Tấn Vân nhếch đuôi mắt, dư quang bắt được ánh mắt cố ý không hiểu của tên đàn ông đeo kính mũi to đó, cười nhẹ nhàng: “Tôi là kẻ địch giả tưởng của hắn.”

Chung Tiểu Văn: “……Anh rốt cuộc có nghe tôi nói không!”

Tên đàn ông đeo kính mũi to đột nhiên đẩy đẩy kính mắt, gân cổ lên như là nói cho Chung Tiểu Văn nghe: “Các vị, tôi biết đây là chuyện gì!”

Chung Tiểu Văn sửng sốt, ngẩng đầu theo tiếng nói: “Hả?”

Không chỉ cô , tất cả mọi người ở hiện trường bao gồm cả mấy cô gái trẻ kia đều không hẹn mà cùng nhìn qua.

“Đây là chương trình thực tế phiêu lưu trí tuệ!” Người kia nói.

Trên đầu Chung Tiểu Văn xuất hiện dấu hỏi to đùng, theo bản năng nhìn về phía Nghiêm Tấn Vân: “Đúng không?”

Nghiêm Tấn Vân trợn mắt vài cái: “Tất nhiên không phải——“

Lời hắn còn chưa dứt, người anh em kia đột nhiên chỉ tay qua, bộ dạng hung tợn: “Tôi là tiến sĩ luật y khoa bằng kép, từng được nhà nước cử đi du học Hàn Quốc, Mỹ, tích lũy được 20 điểm về sự ảnh hưởng của các bài phát biểu luận văn SCI, xin hỏi cậu là?”

Nghiêm Tấn Vân: “……?”

Hắn ngậm miệng lại, làm ra thủ thế anh tiếp tục.

Trận đầu thắng lợi, anh tiến sĩ đắc ý dào dạt: “Lúc tôi ở nước ngoài từng thấy, ban tổ chức tùy ý chọn ra người chơi không rõ tình hình tiến vào cảnh tượng đặc biệt, dùng mọi thủ đoạn kiểm tra năng lực phản ứng với trường thi đấu của bọn họ.”

Người xung quanh thế mà tin hơn nửa.

“Du học nước ngoài à! Cách nhìn không giống nhau!”

“Tiến sĩ bằng kép! Nghe hắn là đúng!”

“Vậy trả giá là ý gì?”Một bà nội trợ sợ hãi nói.

“Là hiệu quả chương trình.” Anh tiến sĩ lời nói chính xác, chốc chốc đưa ánh mắt sang Chung Tiểu Văn, dọa cảnh sát Tiểu Chung sợ tới lùi lại, một bước vòng ra sau ghế của Gamma.

Nghiêm Tấn Vân đưa một ngón tay ra.

Anh tiến sĩ lập tức cảnh giác nói: “Cậu lại muốn nói gì?”

Nghiêm Tấn Vân chỉ sau lưng hắn ta: “Còn lại hai mươi phút.”

Anh tiến sĩ ngẩn người, quay đầu nhìn, trên tường có một đồng hồ điện tử lớn.

00:19:57

Hai con số cuối cùng đang thay đổi.

Anh tiến sĩ tạm thời từ bỏ tìm đồng minh, dẫn đám người bắt đầu lục tìm.

“Ở đấy chắc chắn lắp không ít camera ẩn, chúng ta không thể biểu hiện quá kém, làm theo lời hắn nói là được.”

“Vậy phỏng vấn nữ minh tinh cần mang theo cái gì?”

“Nữ minh tinh chắc chắn phải mang đồ trang điểm để dặm lại makeup cho cô ta! Còn có sổ, bút ghi âm, những thứ này đều là đồ cần thiết khi phỏng vấn.”

“Không hổ là tiến sĩ, hiểu biết nhiều hơn so với chúng ta.”

Nghiêm Tấn Vân tách khỏi đám đông, dựa vào góc tường, Chung Tiểu Văn nói với hắn: “Tại sao anh không nói cho bọn họ đây không phải chương trình thực tế?”
“Người ta là tiến sĩ du học, một Công Đại* chính quy như tôi xứng sao?” Nghiêm Tấn Vân cười nhạo.

*Công Đại: Đại học công an nhân dân Trung Quốc

“Anh là sinh viên Công Đại?” Chung Tiểu Văn sửng sốt.

Là trường cảnh sát tốt nhất cả nước, mỗi năm Công Đại sẽ đưa 80% nhân viên cảnh sát vào hệ thống công an thủ đô, mà những cấp cao ưu tú bình quân đều xuất thân từ Công Đại.

Nghiêm Tấn Vân nghẹn một chút, không để bụng nói: “Tôi nói là tôi được các tổ chức xã hội nuôi lớn, cô đang nói gì đấy?”*

*Công Đại chữ Hán là 公大, còn câu kia của bạn Vân là 供大, hai chữ này phát âm giống hệt nhau nhưng nghĩa khác nhau, nên nó như zị đó.

“À, có lẽ tôi nghe nhầm.” Chung Tiểu Văn gãi gãi đầu, cô thật sự không có cách nào liên Gamma tội lỗi chồng chất với tinh anh xuất thân Công Đại lại với nhau.

Đồng tử Nghiêm Tấn Vân lập lòe, giọng điệu vẫn lười nhác: “Không cãi đúng sai với đồ ngốc.”

Đồ ngốc vẫn rất không có mắt nhìn mà cọ cảm giác tồn tại: “Ai chứ! Bớt thả thính con gái! Mọi người đều đang bận chỉ có anh lười biếng! Đi tìm cái giá ba chân đến đây!”

Nghiêm Tấn Vân: “……” Hắn nghiêng đầu, thu lại bàn tay năm ngón, xương ngón tay phát ra tiếng “Rắc rắc” không kiên nhẫn.

Dọa Chung Tiểu Văn.

Chiếc nhẫn điều khiển Gamma vẫn ở chỗ đội trường Hạ! Trước mắt không biết đội trưởng Hạ có bị cuốn vào không.

“Mặc dù tên đó rất đáng ghét nhưng anh không thể làm bừa! Tôi đã đảm bảo cho anh trước mặt đội trưởng Hạ!” Cô vội vàng cảnh cáo: “Hơn nữa đội trưởng Hạ cũng rất tin anh——“

“Hạ Lang tin tôi?” Nghiêm Tấn Vân hơi giật mình, rũ mắt.

“Đúng vậy, không thì sao đội trưởng Hạ lại tiếp quản vụ án này, bình thường anh ấy rất bận.” Chung Tiểu Văn nói.

“Hắn có lòng tốt như vậy?” Nghiêm Tấn Vân cười nhạo.

“Anh phạm lỗi anh ấy chắc chắn phải bắt anh, nhưng anh không phạm lỗi, đội trưởng Hạ cũng sẽ không để người khác tùy tiện vu oan cho anh!” Chung Tiểu Văn nói.

Lời này thật xoàng.

Nghiêm Tấn Vân im lặng một lát, mặt không biểu tình gỡ chiếc ruy băng màu xanh lam từ trên tường xuống: “Hạ Lang bỏ bùa mê cô à.”

“Không có đâu!”

“Đi xé ít giấy đến đây.” Nghiêm Tấn Vân lại từ trong tủ đựng đồ lấy ra một chồng thẻ nhựa : “Nhân tiện đi hỏi tên tất cả bọn họ một chút.”

“Anh muốn làm gì?” Chung Tiểu Văn ngây ngốc hỏi.

“Thẻ công việc.”

“Cần thẻ công việc làm gì?”

Hỏi cong cô liền tiếp nhận miệt thị đến từ vương giả Gamma.

“Coi như cô giúp tôi bảo đảm trước mặt Hạ Lang, dạy cô một khóa.” Nghiêm Tấn Vân nói: “Còn nhớ lời NPC đó nói không?”

Chung Tiểu Văn không hổ là đầu óc học bá đạt hạng nhất thi tuyển, lập tức thuật lại không sót một chữ: “Truyền thông Đinh Đinh phải đóng cửa rồi, phỏng vấn Bạch Yên Nhiên là cơ hội cuối cùng của chúng ta, Bạch Yên Nhiên là nữ vương phim thần tượng, phỏng vấn cô ấy cần chuẩn bị nhiều thứ, nội trong nửa giờ phải chuẩn bị đầy đủ đồ dùng phỏng vấn, chú ý thân phận của các bạn, xảy ra bất cứ sai sót…….” Cô dừng lại: “Chú ý thân phận của chúng ta?!”
Nghiêm Tấn Vân dẫn dắt từng bước: “Thân phận của chúng ta là gì?”
“Phóng viên?”
“Cô gặp phóng viên nào làm việc mà không đeo thẻ không.” Nghiêm Tấn Vân cười nhạo.

Chung Tiểu Văn bừng tỉnh đầu óc, xoay người chạy.

Khóe môi Nghiêm Tấn Vân co về chốn cũ, hắn xoay người lẳng lặng đánh giá tất cả người trong phòng.

Không có khuôn mặt quen thuộc.

Cái tên giết người phanh xác đi đâu rồi?

——————————-

Chương 8

2 bình luận về “Chương 7: Mị lực đại minh tinh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s