Chương 6: Tổ chức thành đoàn thể

Vài giây ngắn ngủi, trong đầu Chung Tiểu Văn hiện lên vô số tình tiết cẩu huyết tình yêu cường hào thủ đoạt*, “Ực” nuốt một ngụm nước bọt.

*Cường hào thủ đoạt: nghĩa là dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cướp lấy thứ mình muốn.

Tay Hạ Lang vẫn không buông Nghiêm Tấn Vân ra, nhướng mày nhìn qua, cả người đều tản ra hơi thở quỷ dị: “Xảy ra chuyện gì?”

“Đội phó Sầm vừa gửi tin đến nói xuất hiện hiện tượng lạ—“ Chung Tiểu Văn muốn nói lại thôi, theo bản năng đưa mắt nhìn Gamma.

Hạ Lang híp mắt, buông tay ra.

“Ra ngoài nói.” Anh nhẹ nhàng vân vê ngón út, cảm nhận dư vị cảm xúc ở đầu ngón tay.

Hai người đến phòng họp cách vách, Chung Tiểu Văn mở máy tính và máy chiếu, nhấp vào tư liệu Sầm Nhiên gửi đến.

“Giản Thanh, nữ, 26 tuổi, phiên dịch tiếng Anh, người mù, có chứng nhận tàn tật quốc gia phát, buổi sáng ngày 26 mất tích ở đầu đường, 48 giờ sau lần nữa xuất hiện trở thành hung thủ trộm cướp giết người trong phòng.

Trong video giám sát, cô gái mù nửa đêm đi như gió cuốn ra vào cầu thang.

“Có chắc cô ta là người mù không?” Hạ Lang hỏi.

“Lúc trước em từng gặp cô ấy trên đường, dắt chó dẫn đường, quả thật không nhìn thấy, hơn nữa cảnh sát phụ trách án này cũng có ấn tượng, ngày 26 tháng 7 bọn họ đã xác định hung thủ Vương Văn Hải, tất cả vật chứng đều chỉ gã, chắc chắn không sai, nhưng hồ sơ này sửa đổi quá hoàn mỹ, thật giống như xóa Vương Văn Hải từ trong liên kết vật chứng thay thế bằng Giản Thanh.”

“Vậy Vương Văn Hải đâu?”
“Thiếu chứng cứ chỉ có thể thả ra.”

“Quá giống tình huống của Gamma.” Hạ Lang hít ngược một hơi khí lạnh, ôm cánh tay ngửa ra sau.

“Sự kiện thế thân như thế gần đây đã xảy ra ba lần, thế thân giả đều từng mất tích một thời gian ngắn, bị hỏi tình hình trong thời gian mất tích, bọn họ đều bày tỏ—“ Chung Tiểu Văn dừng một chút: “Bọn họ tiến vào một không gian dị độ đáng sợ.”

Nghiêm Tấn Vân ngồi trong phòng thẩm vấn, trong đầu lặp lại khuôn mặt có nốt ruồi đen kia, mang theo nụ cười quỷ dị.

Hắn nhăn khóe mắt, áp ánh sáng dưới đáy mắt xuống.

Chung Tiểu Văn vội vàng đẩy cửa vào.

“Cục địa chất lại kiểm tra đo lường được năng lượng dao động, bước đầu phán định là sự sắp xếp lại của trường hạt tổ hợp thành, chúng ta phải lập tức tới đó.”

“Được, vậy đi nhanh đi.” Nghiêm Tấn Vân nói từ nội tâm.

“Sao anh tích cực thế?” Chung Tiểu Văn sửng sốt.

Nghiêm Tấn Vân nói thầm cuối cùng có thể thoát khỏi đồ đáng ghét Hạ Lang, hắn có thể không vui ư?

“Vậy đội trưởng Hạ! Em đi lấy xe trước.” Chung Tiểu Văn mở còng tay cho Nghiêm Tấn Vân, vừa lớn tiếng nói vừa tích cực đi ra ngoài: “Có thể làm việc với đội trưởng Hạ là vinh hạnh của em! Em nhất định sẽ học tập anh!”

Nghiêm Tấn Vân mới hoạt động tay vài cái, nhịn không được “A” một tiếng, quay đầu, thấy Hạ Lang đứng ở cửa.

“Anh cũng đi?” Nghiêm Tấn Vân kinh ngạc: “Anh đi làm gì?”

“Tôi đã nói tiếp quản vụ này với Sầm Nhiên.” Hạ Lang không ngẩng đầu thông báo.

“……”

Nghiêm Tấn Vân choáng luôn, quyết định ngó lơ Hạ Lang đi tìm Chung Tiểu Văn.

Hắn có chết cũng sẽ không nói chuyện với Hạ Lang! Cùng lắm thì để Chung Tiểu Văn làm loa chuyển lời, chung quy Chung Tiểu Văn mới là người giám sát của hắn.

“Cậu tiến lên một bước nữa tôi sẽ kích điện.” Hạ Lang nói.

Nghiêm Tấn Vân dừng bước.

Cái chiếc nhẫn điều khiển từ xa ghép đôi với vòng cổ của hắn thình lình bị Hạ Lang nắm trong lòng bàn tay.

“Ý nghĩa của tiếp quản là tiếp quản tất cả các nhân viên liên quan đến vụ án.” Hạ Lang nói: “Bao gồm cậu.”

Nghiêm Tấn Vân: “……”

Chung Tiểu Văn cái đồ không có khí phách!

“Cho nên bây giờ cậu là chó săn của tôi.” Hạ Lang làm trò trước mặt Nghiêm Tấn Vân chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út, mỉm cười: “Tôi là chủ nhân của cậu.”

Nghiêm Tấn Vân: “……”

Chung Tiểu Văn thiếu khí phách sửa chiếc tôn Phật này thành xe thật không dễ dàng, lái xe cũng không dám sóc nảy, sợ bọn họ lại cọ ra tia lửa.

Trên đường, màn hình trên xe Chung Tiểu Văn hiện ra một điểm đỏ.

《 Trùm bất động sản Chu Dương chết ngoài ý muốn, hàng tỉ tài sản kế thừa nổi lên phong ba》

……

“Tôi tên Châu Dương, Tôi làm bất động sản! Nhà tôi ở đường XX số XXX! Các người đưa tôi về chỗ cũ! Tôi cho các người tiền!!”

……

Chung Tiểu Văn sửng sốt, sống lưng toát ra khí lạnh, cô theo bản năng quay đầu tìm Gamma, lại phát hiện Gamma cuộn thành một đống trong góc qua kính chiếu hậu, ngủ rồi.

“Gam___” cô vừa định đánh thức thanh niên, lại bị Hạ Lang thâm sâu nhìn thoáng qua, ngậm miệng lại.

“Để hắn ngủ.” Hạ Lang thuận tay chỉnh cái điều hòa thổi khí lạnh lên: “Có vấn đề gì thì hỏi tôi.”

Chung Tiểu Văn: “Vâng, em đang nghĩ tử vong trong không gian dị độ có phải sẽ ảnh hưởng đến hiện thực không.” Cô nói cho Hạ Lang một tin: “Người này chết ở sân đua.”

“Cô đã từng xem qua luận văn nghiên cứu nguồn gốc năng lượng chưa, và tất cả nhiên liệu cùng loại, hoạt động của con người cũng sản sinh năng lượng, trong đó hai loại hành vi sản xuất ra năng lượng cao nhất là suy nghĩ và tử vong ngoài ý muốn, đặc biệt là tử vong ngoài ý muốn, con người nháy mắt sẽ sinh ra cảm xúc không cam lòng và chống lại cái chết, năng lượng nguyên tử không thua gì nguyên tử/đạn nổ mạnh. Năng lượng vượt qua giá trị nhất định thì có thể tạo thành một vài hiện tượng.”

Hạ Lang nói: “Cô ở Đoàn Kị Sĩ lâu sẽ phát hiện phần lớn các sự kiện phi tự nhiên đều quay quanh năng lượng phát triển tăng giảm.”

“Vậy đội trưởng Hạ trước kia từng gặp tình huống như này rồi sao? Sau khi ra khỏi không gian dị độ phải gánh tội thay cho người ta.”

Hạ Lang nghĩ nghĩ: “Không có.”

“Rầm”

Người đàn ông hắt một xô nước xuống đất, chỗ máu đông cứng bị tan ra một chút, hắn dùng cây lau nhà liều mạng lau, càng lau phạm vi càng lớn, mùi máu tanh xộc lên khiến người ta buồn nôn.

Mặt hắn ta dần dần vặn vẹo, động tác cũng ngày càng thô lỗ, cuối cùng mất kiên nhẫn, hung hăng ném cây lau nhà xuống đất, dẫm lên máu ngồi trên ghế.

Hắn cầm điện thoại tùy tiện lướt, phát hiện một tin tức quảng cáo trên thị trường ứng dụng.

“Muốn thoát tội? Mau đến gia nhập trò chơi của chúng tôi.”

Slogan còn rất hợp với tình hình, đáy lòng hắn cười nhạt, tay lại ma xui quỷ khiến mở liên kết ra, một dòng chữ đen APP đập vào mắt, hai chữ “Thoát tội” ngay ngắn phá lệ bắt mắt.

SUV dừng ở ngoài tiểu khu.

Lần này Chung Tiểu Văn đã nhớ thay quần áo, mấy người không chút thu hút xuống xe, đối diện cánh cổng đóng kín.

Chung Tiểu Văn nói: “Tọa độ hiện ở trong nơi này.”

“Vậy vào tiểu khu.” Nghiêm Tấn Vân ngáp liên tục.

“Nhưng tôi không có thẻ.” Chung Tiểu Văn nói.

Nghiêm Tấn Vân hừ nhẹ một tiếng, không để bụng bước đôi chân dài đi.

Chung Tiểu Văn cuống quýt nhìn phản ứng của Hạ Lang, nhưng người lãnh đạo trực tiếp này của cô chỉ nhướng mày.

Ven đường có một người đàn ông mặc áo ngủ đang tập trung tinh thần hút thuốc gọi điện thoại, Nghiêm Tấn Vân va lướt qua vai anh ta, hai người dường như không có việc gì. Giây tiếp theo Nghiêm Tấn Vân hơi chuyển người mở cổng gác của tiểu khu ra, nghênh ngang tiến vào, lại lượn tới bên hàng rào chắn màu vàng, ném thứ trên tay đi, chùm chìa khóa kia xuyên qua rào chắn rơi vào bồn hoa.

“Này” Hắn cách rào chắn huýt sáo: “Người anh em, chìa khóa kia có phải anh đánh rơi không?”

Người đàn ông sửng sốt một chút, nghe tiếng quay đầu, đối diện khôn mặt ngây thơ tuấn tú của Nghiêm Tấn Vân, Nghiêm Tấn Vân duỗi tay chỉ vườn hoa, người đàn ông nhìn theo hướng tay hắn, lộ ra thần sắc bừng tỉnh.

Chung Tiểu Văn ở một bên nhìn cả quá trình: “……”

Hạ Lang: “Hừ”

Nghiêm Tấn Vân trời sinh xinh đẹp, cười rộ lên càng giống thiếu niên rạng rỡ, thật sự làm người ta khó có thể chán ghét, cái xác* này chiếm hết ưu thế trong phạm tội, giờ phút này hắn ở trong tiểu khu trừng mắt nhìn hai người Đoàn Kị Sĩ bên ngoài, bộ dạng kia, trên mặt thiếu điều viết “Ông đây thiên hạ đệ nhất” mấy chữ to đùng.

*Cái xác: ý chỉ thân thể mang nghĩa châm biếm

Chung Tiểu Văn khóc không ra nước mắt: “Đội trưởng Hạ, chúng ta làm sao bây giờ?”

“Đoàn Kị Sĩ, tra án.”

“……”

Bảo vệ cười cười đưa Hạ Lang và Chung Tiểu Văn vào, Hạ Lang thu giấy chứng nhận dù bận vẫn ung dung: “Có một câu, hãm hại lừa gạt cậu có mệt không?”

Sắc mặt Nghiêm Tấn Vân khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

“Ngài* giỏi.” Hắn lạnh lẽo trào phúng, bước vài bước lên trước, nhíu mày.

*Ẻm dùng kính ngữ nên tui cũng để thế luôn

Trong không khí có mùi tanh ngọt nị thối nát, rất nhạt, nhạt đến nỗi giống một sợi mỏng, lạnh lẽo chuẩn xác kích thích thần kinh nhạy bén của hắn.

Người khác có lẽ không biết đây là gì, nhưng hắn thì rõ hơn so với bất cứ ai.

“Gamma!” Chung Tiểu Văn bỗng chốc sợ hãi kêu lên: “Anh đi đâu đấy!”

Hạ Lang ngẩng đầu, thanh niên mảnh khảnh xinh đẹp kia đã trèo lên cành cây cao nhất trong Động Đình Hoàng, cong chân gập gối gống như động vật họ mèo mạnh mẽ, hơi hơi ngẩng đầu nhìn một cánh cửa sổ.

“Đây là nguyên nhân chọn bọn họ làm chó săn, bọn họ có lực nhìn thấu khác hẳn người thường về phạm tội, loại nhạy bén này là tâm linh tương thông giữa đồng loại. ” Ánh mắt Hạ Lang thâm thúy: “Mới đầu tôi còn lo lắng hắn có tâm tư khác, bây giờ xem ra……Nguyện vọng tẩy trắng bản thân của hắn còn mãnh liệt hơn so với dự đoán của tôi.”

“Leng keng” một tiếng, Nghiêm Tấn Vân lắc eo tạo thủ thế, một đôi chân dài đạp vỡ cửa sổ thủy tinh, ở giữa bốn tấm cửa có một hình thoi dài nửa mét, hắn đưa tay gầy đẩy đẩy cánh cửa, vậy mà có thể trượt vào.

Chung Tiểu Văn sợ ngây người: “Hắn hắn hắn hắn là chất lỏng tạo thành à!”

“Cô đi bảo bảo vệ sơ tán người dân, tôi đến cổng tòa nhà chặn người!” Hạ Lang nhanh chóng quyết định.

Nghiêm Tấn Vân đột phá vào căn phòng u ám, dưới chân cảm giác sền sệt, không khí nồng đậm máu tanh cơ hồ đình trệ sắp hô hấp, một cái bóng từ bên cạnh nhào ra, bị hắn xoay người né được phản đòn nắm chặt gáy ấn trên tủ lạnh.

Trong tủ lạnh truyền ra vài tiếng “loảng xoảng” nặng nề, giống như có đồ vật cỡ lớn đang đập vào nhau.

Đối phương gầm lên một tiếng lùi về sau, ý đồ ấn Nghiêm Tấn Vân lên tường, bị Nghiêm Tấn Vân ngoắc chân đạp xuống nền, đập đến mặt đầy máu.

Thanh niên dùng đầu gối húc hắn cười giễu cợt, khuôn mặt dưới ánh trăng lại có chút yêu dã.

“Phế vật.”

Cửa lớn bị đá văng, Hạ Lang giơ súng đi vào: “Không được phép nhúc nhích!”

“Đồng phục nhân viên, chứng cứ trong tủ lạnh!” Nghiêm Tấn Vân quát.

“Chung Tiểu Văn đi sơ tán cư dân.” Hạ Lang đi vài bước đến trước cửa tủ lạnh mở ra, một viên tròng mắt người kết đầy sương lăn xuống đất.

Cùng lúc đó, trên bàn vang lên giọng đọc nữ.

“Phó bản đã download xong.”

Nghiêm Tấn Vân ngẩn ra, hắn theo bản năng nhìn về phía Hạ Lang, trong lòng hiện hai chữ.

Không xong.

————————

Chương 7

2 bình luận về “Chương 6: Tổ chức thành đoàn thể

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s