Chương 5: Bối nồi*

*Bối nồi: nó là từ địa phương ý, nghĩa là lưng gù.

Ra khỏi ngục giam chưa đến 24 tiếng lại vào cục cảnh sát, Chung Tiểu Văn mông lung, bản thân Gamma càng mông lung.

Chẳng lẽ là chuyện của Phật Đà?

Nghiêm Tấn Vân bị còng vào cạnh bàn, lẩm bẩm trong lòng.

Cửa bị đạp mạnh ra, Chung Tiểu Văn vừa đón một giám sát* cao to vừa vội vàng nói: “Chắc chắn có hiểu lầm!”

*Giám sát: bản gốc là 督查 nghĩa là giám sát và kiểm tra, định để đốc sát nhưng thấy sao sao á, nhưng tiếng việt lại không biết từ nào hợp, “giám sát” không đủ nghĩa cho lắm.

“Hiểu lầm gì?” Lý Uy Long hung dữ nói: “Camera cô xem rồi, báo cáo kiểm tra tôi cũng không lừa cô, chuyện Gamma giết Triệu Hương Lan chứng cứ đầy đủ!”

“Nhưng hôm qua Gamma mới ra khỏi ngục giam, vẫn luôn ở cùng tôi! Sao anh ấy có thể đi giết người được!” Chung Tiểu Văn vội la lên.

“Toàn bộ hành trình của hắn không rời khỏi tầm mắt của cô sao?”

“Chỉ đi WC hơn 10 phút! Ở ngoại thành! Cách chỗ Triệu Hương Lan xa vặn dặm!”

“Cô làm sao xác định người bên cạnh cô là bản thân Gamma! Có chứng cứ không?”

“Chẳng phải là có bằng chứng vật chứng à?”

“Cô biết cái gì! Đây chính là Gamma!” Lý Uy Long không kiên nhẫn đẩy Chung Tiểu Văn ra, vọt đến đấm Nghiêm Tấn Vân một quyền: “Hắn giết người dễ như nghiền chết một con kiến!”

Đầu Nghiêm Tấn Vân bị đánh lệch đi, miệng mũi tràn ngập vị rỉ sắt, mang theo mùi vị khói thuốc trong nước bọt như mưa rơi xuống mặt.

“Gamma quen biết Triệu Hương Lan sao? Giết người phải có lí do!” Chung Tiểu Văn còn thanh minh cho hắn.

“Chẳng lẽ hắn không phải muốn giết thì giết ư?” Lý Uy Long nắm Nghiêm Tấn Vân cổ áo: “Nhưng tôi tin tưởng Gamma vẫn còn nhân tính!”

“Nhân tính?” Lý Uy Long cười lạnh vỗ vỗ gương mặt tái nhợt của thanh niên: “Tiểu bạch kiểm này đến đoàn kị sĩ Hạ Lang còn bị gạt, càng đừng nói đến loại tay mơ như cô, nhân từ với hắn là tàn nhẫn với nhân dân! Tôi muốn mang hắn đi.”

“Không được!”

“Không đến lượt cô nói không được!” Lý Uy Long thô bạo túm Nghiêm Tấn Vân lên, vừa quay người lại, gã liền đối diện với bóng dáng cao lớn thâm sâu.

“Vậy có đến lượt tôi nói không được không?” Hạ Lang híp đôi mắt dài.

Trong lòng Lý Uy Long “Lộp bộp” một tiếng, không xong, Hạ Lang đến đây từ lúc nào? Biểu tình giống như nghe thấy lời hắn vừa nói……

Da cảnh sát Lý ngăm đen mặt mũi dữ tợn, điển hình cho hình tượng xã hội đen, cũng nhờ bộ dáng này dọa lui không ít xã hội đen thật sự, nhưng so với đội trưởng Hạ tuấn mỹ thậm chí xứng với soái ca*, gã đã thua xa về khí thế.

* Soái ca: gốc là tinh mỹ ý chỉ những đồ vật được thiết kế đẹp đẽ không tỳ vết.

“Buông tay.” Hạ Lang nhẹ nhàng bâng quơ đi đến bên cạnh bàn: “Chuyện này bây giờ không đến lượt phân cục Bạch Thạch các người quản nữa.”

“Tại sao!” Lý Uy Long chấn động.

“Nào có nhiều cái tại sao như vậy.” Hạ Lang kéo một cái ghế ngồi xuống, lời ít ý nhiều: “Ra ngoài.”

Một người lớn tuổi bị thanh niên đuổi ra ngoài thật mất mặt, nhưng quyền hạn của đoàn kị sĩ so còn cao tổng cục, Lý Uy Long giận mà không dám nói gì, xoay người ra cửa.

Chung Tiểu Văn vội đóng cửa phòng thẩm vấn.

Trong phòng rơi vào yên tĩnh.

Hai đấm kia của Lý Uy Long đủ ác, Chung Tiểu Văn ở bên cạnh nhìn còn cảm thấy thịt đau, Hạ Lang cầm một góc hồ sơ nhưng không lật, ánh mắt bình tĩnh nhìn vết bầm trên khóe mệnh Nghiêm Tấn Vân.

Nghiêm Tấn Vân không nhìn anh.

Sau một lúc lâu, Hạ Lang rũ mắt nhìn hồ sơ: “Trước đây cậu đã từng tiếp xúc với hệ thống có thể sưu tập vân tay chưa?

“……”

“Hỏi cậu đấy.”

“……”

Trên thế giới có lẽ chỉ có một mình Gamma giám xem nhẹ lời Hạ Lang, Chung Tiểu Văn ở bên ngạc nhiên mặt tái đi, sợ Hạ Lang nổi bão.

Hạ Lang chỉ nhẹ nhàng xùy một tiếng: “Lúc phạm tội liều mạng giả vờ vô tội, bây giờ lại không rên một tiếng, Nghiêm Tiêu, cậu thật thú vị?”

Nghiêm Tấn Vân ghé mắt nhìn về phía hắn.

“Tại sao không nói lời nào?”

“Bởi vì sợ anh.” Nghiêm Tấn Vân đạm mạc.

“Sợ tôi? Trong lòng cậu không có quỷ thì sợ tôi làm gì?” Hạ Lang hỏi ngược lại.

“Không phải chỉ có mỗi tôi sợ anh.” Nghiêm Tấn Vân hạ mí mắt xuống: “Chung Tiểu Văn cũng sợ anh, anh không tin thì hỏi cô ấy đi.”

Chung Tiểu Văn đột nhiên bị kéo xuống nước: “!”

Hạ Lang nhìn sang cô: “Cô sợ tôi?”

Chung Tiểu Văn cầu đường sống: “Em……Em là kính sợ!”

“……”

Nhàm chán.

Hạ Lang chống mặt bàn đứng dậy: “Tiểu Chung cô lại đây”

Chung Tiểu Văn: “!!! Đội trưởng Hạ em sai rồi! Em không dám nữa!”

Hạ Lang không đáp lại, hai người một trước một sau ra khỏi cửa.

Cửa phòng thẩm vấn đóng lại, Hạ Lang đột nhiên quay người lại, Chung Tiểu Văn sợ tới mức trực tiếp áp lên tường: “Mời đội trưởng Hạ ra chỉ thị!”

Hạ Lang bị bộ dáng túng quẫn đó làm cho hết giận, chống hông nhíu mày.

“Người bị hại bị một chiếc motor đâm, nghiền áp nhiều lần đến chết trong một gara ngầm, trên đầu xe của chiếc motor hành hung có vân tay Gamma, camera của gara cũng chụp được quá trình hành hung của Gamma, cô có gì muốn nói không?”

“Nhưng Gamma vẫn luôn ở cùng em.” Chung Tiểu Văn nóng nảy: “Hắn còn cứu em nữa!”

“Cứu cô!” Ánh mắt Hạ Lang hơi ngưng.

“Đúng vậy, hôm nay chúng em đến phố Bạch Thạch là để điều tra án tử của những người mất tích!” Chung Tiểu Văn lòng còn sợ hãi hồi tưởng: “Đột nhiên tiến vào một cuộc đua, có chút giống nhân vật trò chơi VR, có rất nhiều tay đua đâm người làm thú vui, còn có hệ thống nói rằng giành được huy chương vàng mới thắng. Có rất nhiều người vào cùng chúng em, bọn họ đều bị đâm chết, em cũng suýt chết, là Gamma đã cứu em, còn dẫn em đi lấy huy chương vàng.”

Hạ Lang: “……”

“Tuy rằng hình như bọn em không lấy được huy chương vàng, nhưng có người giành được, bọn em thoát ra được.” Chung Tiểu Văn gãi gãi đầu: “Nếu thật sự Gamma giết người không chớp mắt, hắn hoàn toàn có thể nhìn em chết, như thế hắn có thể khôi phục lại tự do rồi!”

Hạ Lang chìn chằm chằm cô hồi lâu:  “Nhân vật trò chơi VR?”

“Vâng.”

“Gamma là ‘chó săn’ của cô đúng không?” Hạ Lang túm tay trầm ngâm: “Nếu hắn chỉ đang thực hiện chức trách ‘chó săn’ thì sao?”

Chung Tiểu Văn: “A?”

Hạ Lang trầm giọng nói: “Giả như thật sự là trò chơi VR, tử vong trong trò chơi không thể thành hiện thực, hai người các cô cuối cùng sẽ trở lại hiện thực, Gamma cũng không thể bảo đảm cô sẽ không vì sự chậm trễ trong trò chơi mà giận chó đánh mèo với hắn, nếu như là tôi, tôi sẽ cứu cô.”

Chung Tiểu Văn há miệng thở dốc, nói không ra lời.

Hạ Lang khẽ nâng cằm, lướt qua Chung Tiểu Văn nhìn chằm chằm cửa phòng thẩm vấn.

“Hắn chính là người giỏi mưu kế thế đấy.” Anh từng câu từng chữ: “Tôi đã từng cảnh cáo bản thân nhiều lần, hắn càng biểu hiện vô tội, tôi càng phải cảnh giác.”

“Nhưng đội trưởng Hạ vừa rồi còn hỏi chuyện hệ thống sưu tập vân tay, nếu không phải vì tẩy oan cho Gamma, anh hoàn toàn có thể không nghĩ đến phương diện đó mà?” Chung Tiểu Văn lẩm bẩm nói.

Hạ Lang có hơi hoảng hốt.

Chung Tiểu Văn rất kiên định ngước mắt: “Hệ thống tư pháp của chúng ta bây giờ rất tín nhiệm liên kết vật chứng, Gamma lại có tiền sử phạm tội, nếu như không phải lần này hắn luôn bên cạnh em chẳng phải là hết đường chối cãi sao? Tóm lại chuyện này em đứng về phía Gamma.”

Hạ Lang lâm vào trầm tư.

“Lý Uy Long muốn nhanh chóng kết án.” Anh thấp giọng nói, đỉnh mày ép xuống: “ Cô chờ ngoài cửa, tôi tự mình nói chuyện với Gamma.”

Cửa phòng thẩm vấn lại lần nữa mở ra.

Nghiêm Tấn Vân quay đầu lại, mặt không biểu tình xoay lại.

Hạ Lang đi đến chỗ ngồi trước mặt hắn, nghiêm mặt nói: “Trở lại vấn đề vừa rồi, có khả năng từng tiếp xúc hệ thống sưu tập dấu vân tay không?

Nghiêm Tấn Vân: “Không có.”

“Thời gian ngồi tù có giao tiếp qua với người ra tù không?”

“Không.”

“Có đắc tội với những người khác không?”

“Không.”

Tiếng này so tiếng kia càng lãnh đạm, càng có lệ hơn.

Hạ Lang cuối cùng tức đến bật cười: “Nghiêm Tiêu, trước kia cậu ra sức lừa tôi giúp cậu, bây giờ cho cậu cơ hội biện bạch cậu lại giả chết cái gì!”

Hô hấp Nghiêm Tấn Vân dần dần có chút phập phồng.

Đôi mắt hắn chăm chú nhìn Hạ Lang từ từ nheo lại, đồng tử lạnh lẽo quật cường.

“Cậu chẳng lẽ còn chờ tôi dỗ cậu giống như trước đây?” Hạ Lang cười lạnh một tiếng: “Nằm mơ.”

Như một đốm lửa nhỏ nhảy vào củi đốt, Nghiêm Tấn Vân đột nhiên tức giận.

“Tôi cầu anh cho tôi cơ hội ư? Tội bị định tội chẳng phải cảnh sát Hạ vui mừng nhất sao?” Hắn đột nhiên đứng lên, còng tay “loảng xoảng” rung động vì động tác kịch liệt, bị hạn chế bên cạnh bàn chỉ có thể nghiến răng về phía Hạ Lang: “Họ Hạ, tôi nhịn anh rất lâu rồi! Anh đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Sự thất thố của hắn ngược lại làm Hạ Lang lộ ra vài phần hưng phấn.

Kị sỹ vỗ bàn đứng dậy, cúi người tới gần, đột nhiên nắm cằm Nghiêm Tấn Vân đối diện với mình.

“Đúng rồi……Chính là ánh mắt của động vật ăn thịt.” Ánh mắt anh như có thực thể, chậm rãi miêu tả tròng mắt, mũi, môi của Nghiêm Tấn Vân, lạnh lẽo cười: “Cậu rốt cuộc không diễn nữa, Nghiêm Tiêu.”

“Loảng xoảng” cửa phòng thẩm vấn đột nhiên bị đẩy ra.

“Xảy ra chuyện rồi?” Chung Tiểu Văn dùng một loại biểu tình thấy chết không sờn kêu lên: “Các anh đừng đánh nữa—–a.”

Âm cuối đột nhiên im bặt.

Chung Tiểu Văn trợn mắt phát ngốc, nhìn thấy lãnh đạo trực tiếp Hạ cảnh đốc của cô bóp khuôn mặt oán hận đẹp trai kia của Gamma, dùng một loại ánh mắt ái muội khó có thể miêu tả nhìn chằm chằm môi Gamma.

Giống như giây tiếp theo sẽ hôn lên.

________________________

Lời tác giả: Các người đừng đánh nữa.

Muốn đánh thì đánh trên giường

Giải thích một chút, Gamma là biệt danh, giống như tội phạm giết người liên hoàn của London cũ được xưng là Jack Đồ Tể.

Chương 6

2 bình luận về “Chương 5: Bối nồi*

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s