Chương 4: Sinh tử tốc thời*

*Tốc độ của sự sống và cái chết

Nghiêm Tấn Vân soi gương trong toilet, cách bốn tháng thay tù phục thành thường phục, vốn nên là sự kiện đáng ăn mừng, chỉ tiếc——

Hắn vuốt cần cổ trắng nõn thon dài, vòng cổ màu đen chướng mắt muốn chết, khiến hắn giống như con chó.

Ngoài cửa truyền đến tiếng hét của Chung Tiểu Văn.

“Gamma anh còn ở bên trong à? Có phải anh định chạy trốn không?”

“WC nam tôi không vào được, anh không ra là tôi sẽ kích điện!”

“Đừng, đừng, đừng! Tôi ra đây!” Nghiêm Tấn Vân sợ cô rồi.

Chức năng của cái vòng này là trừng phạt và theo dõi, điều khiển từ xa bằng chiếc nhẫn, đeo trên ngón cái của Chung Tiểu Văn, trên mặt có một nút nhỏ, có điện giật, có gây tê, có hydro trí mạng. Hóa chất, vừa rồi hắn đã lĩnh giáo uy lực điện giật 200V, hồn cũng sắp bị đánh bay rồi.

Chung Tiểu Văn chờ mãi Nghiêm Tấn Vân mới ra.

Thanh niên này rõ ràng mặc quần jean và áo sơ mi bình thường nhất, cả người lại toát lên vẻ đẹp trai sảng khoái, cái vòng có con chíp màu đen trên cổ nghiễm nhiên trở thành trang sức của hắn, tăng thêm vài phần tà mị vô lại.

“Từ giờ trở đi tôi muốn anh làm gì anh phải làm đấy, nếu anh có tâm tư khác tôi sẽ không khách khí với anh! Tự do của anh không dễ mới có được, phải biết quý trọng.” Vẻ mặt Chung Tiểu Văn giáo huấn nói.

Nghiêm Tấn Vân liếc nhìn, bộ dáng cô gái cảnh sát nhỏ này nhìn qua không thông minh lắm, vậy mà cũng vào được đoàn kị sĩ.

“Cô gọi cái này là tự do?” Hắn chỉ chỉ cổ cười nhạo.

Chung Tiểu Văn nghẹn lời.

Nghiêm Tấn Vân lười nói lời vô nghĩa với nha đầu, cúi đầu chui vào SUV.

Chung Tiểu Văn nhập tọa độ vào hệ thống định vị, nghe Nghiêm Tấn Vân nói: “Vậy vì sao nhiều tên khốn như thế lại chọn tôi?”

“Bởi vì trông anh hòa nhã nhất.” Chung Tiểu Văn thành thật trả lời.

“Hòa nhã?”

“……Chính là khen anh đẹp.”

“Ồ, vậy cô chắc chắn rất vui khi làm việc với đội trưởng Hạ của các cô nhỉ.” Nghiêm Tấn Vân chế giếu.

“Anh quen biết đội trưởng Hạ?” Chung Tiểu Văn kinh ngạc nói.

“Nhiều hơn thế.”

“Ồ đúng, anh bị đội trưởng Hạ bắt vào mà.”

“………Cô cũng thật biết nói chuyện.”

“Đội trưởng Hạ đúng là đẹp trai, nhưng tôi hơi sợ anh ấy.” Chung Tiểu Văn nhỏ giọng: “Thời gian huấn luyện bị anh ấy mắng rất thảm.”

“Hạ Lang chính là loại người đấy, không để người khác thoải mái thì hắn thoải mái.” Nghiêm Tấn Vân nói: “Vậy cô vẫn thi vào đoàn kị sĩ?”

“Bảo vệ người khác phát huy chính nghĩa là ước mơ từ trước tới nay của tôi!” Nhắc tới sơ tâm nghề nghiệp, giọng điệu Chung Tiểu Văn đều đều vang lên: “Tôi biết các anh đều cảm thấy tôi không đáng tin lắm, mẹ tôi cũng luôn nói con gái làm cảnh sát làm gì, nhưng tôi giành hạng nhất chiêu khảo (Giải thích chương 3) đấy! Nhiệm vụ cấp S không làm khó được tôi……”

“Cô giành hạng nhất chiêu khảo?” Ánh mắt Nghiêm Tấn Vân khẽ nhúc nhích.

“Ừm.”

“Được đấy, giỏi.” Nghiêm Tấn Vân khen một câu, quyết định đem chủ đề nhàm chán này với liên kết xã hội giữa cảnh sát ném cho người khác, hắn sờ bút ghi âm cách tấm ngăn, ôm cánh tay chớp mắt: “Nhiệm vụ cấp S, cô nói tiếp đi.”

Chung Tiểu Văn: “……”

Cấp dưới ngủ, tự mình phải bố trí nhiệm vụ cho bút ghi âm, hành vi này thoạt nhìn không thể ngốc hơn nữa. Cũng may Nghiêm Tấn Vân cũng ngủ không lâu, Chung Tiểu Văn chỉ cô đơn mười phút hắn đã mở mắt.

Thanh niên mờ mịt chớp lông mi dày vài cái, ánh mắt trong veo như nước.

“Chúng ta như vậy tính là quen biết rồi?”

Chung Tiểu Văn lúc này mới phản ứng lại cô còn chưa tự giới thiệu: “À, tôi tên Chung Tiểu Văn.”

Thanh niên cong mắt cười: “Tôi tên Nghiêm Tiêu, Tiêu trong tiêu sái.”

Chung Tiểu Văn không hiểu sao cảm thấy Gamma như thay đổi thành người khác, hòa ái dễ gần hơn rất nhiều.

“Cục nghiên cứu địa chất kiểm tra đo lường có dao động năng lượng đặc biệt ở gần phố Bạch Thạch, sẽ đạt đến đỉnh điểm vào khoảng 8 giờ sáng mai, chúng ta phải đến trước. Gần một vòng cả nước đều đo được ba lần dao động năng lượng bất thường tương tự, nhân viên trong phạm vi bán kính 100 mét đều mất tích.”

“Giữa các nhân viên mất tích có quan hệ không?” Nghiêm Tiêu hỏi.

“Trừ khoảng cách mất tích gần ra, trước mắt không phát hiện quan hệ khác, cho nên mới để chúng ta đến hiện trường khảo sát.”

“Có tiện xem hồ sơ không?” Nghiêm Tiêu chỉ chỉ túi hồ sơ.

Gamma ngủ một giấc chỉ số văn minh dần tăng lên, Chung Tiểu Văn không có cách nào cự tuyệt: “Anh xem đi, đừng làm hỏng.”

7 giờ 50, đường phố Bạch Thạch.

Vừa vặn đỉnh điểm giờ đi làm, trên đường người đi qua đi lại.

“Anh thật khiến người ta yêu thích đấy.” Chung Tiểu Văn nhìn rất nhiều nữ sinh trộm vẫy tay với Gamma, bĩu môi nói.

“Là chế phục của cô đẹp.” Nghiêm Tiêu nói: “Có điều công tác bên ngoài không đổi thường phục thật sự không sao chứ?”

Chung Tiểu Văn cả kinh: “Ôi, tôi quên rồi!”

Cách đó không xa một người đàn ông có nốt ruồi đen trên trán đứng trước một xe bán bánh rán, thần sắc hoảng sợ nhìn chằm chằm Chung Tiểu Văn, hắn nắm chặt điện thoại, trên màn hình hiện thanh tiến trình có viền đen và trái tim màu đỏ*.

[App thoát tội.phó bản sinh thành ing]

Nghiêm Tiêu chú ý tới người đàn ông này, gã lùi một bước trong cái nhìn chăm chú của hắn.

 “Bốn mươi tuổi, trên trán có một nốt ruồi đen, cầm điện thoại, dường như rất sợ Chung Tiểu Văn.” Nghiêm Tiêu cầm bút ghi âm thấp giọng.

“Anh đang nói chuyện với ai—–“ Chung Tiểu Văn đang rối rắm có nên quay về xe đổi quần áo không, nghe tiếng ngẩng đầu.

Tầm nhìn đột nhiên đen kịt, tất cả cảm quan đồng thời bị chặn đứng, hắc ám vô biên buông xuống.

___

Màn hình thực tế ảo màu xanh lam là nguồn sáng duy nhất trong bóng đêm.

【Hoan nghênh đến sân khấu lớn ten ten ten tèn, phó bản đơn quan《sinh tử thời tốc》download thành công. Kẻ mang tội BUFF đã được phóng thích, chúc quý vị ra vào bình an. 】

Trước mắt nhoáng lên, mưa to giáng từ trên trời xuống, đem đất cát dưới chân khuấy đến lầy lội kinh khủng, ánh sáng đỏ chói mắt loạn chớp trong đêm, âm thanh mô tơ chấn động tựa như mãnh thú rít gào.

Đây là một cuộc đua lớn, từng chiếc xe mô tô trên đất hoang vây thành một vòng, đầu xe kim loại là quái thú Cyberpunk (1) nào đó, phun ra nuốt vào ánh sáng đỏ.

Nghiêm Tấn Vân giật mình, lúc Nghiêm Tiêu nhận thấy nguy hiểm liền tự động lâm vào ngủ say, để hắn tiếp quản thân thể này, bọn họ sẽ tự đi ra gánh trách nhiệm lúc đối phương cần nhau. Hắn nhìn quanh bốn phía, thấy được mười mấy người mờ mịt thất thố, bọn họ đứng túm tụm ở giữa sân đua.

“Đây là đâu?”

“Gặp quỷ! Tôi có phải nằm mơ không! Tôi rõ ràng đang trên đường đi làm!”

“Chồng ơi em sợ tối! Em sợ! Chúng ta về nhà được không!”

Một người đàn ông mặc tây trang đi giày da gân cổ kêu to: “Tôi tên Chu Dương, tôi làm bất động sản! Nhà tôi ở đường XXX số XXX! Các người đưa tôi trở về chỗ cũ! Tôi cho các người tiền!!”

Không ai phản ứng hắn.

Màn hình khổng lồ trên không trung lại lần nữa xuất hiện chữ màu xanh trong suốt.

【Cuộc đua sinh tử sắp bắt đầu, điều kiện thắng: Đạt được huy chương màu vàng, đếm ngược, ba, hai, một! 】

Trong phút chốc tất cả xe mô tô đồng thời khởi động, giống như mãnh thú tập kích từ bốn phương tám hướng đến bắt con mồi, vọt vào đám người, mọi người kinh hoảng thất thố va chạm té ngã, bùn đất làm vướng bước chân của bọn họ, bọn họ bị bánh xe nghiền lên người trước khi chạy được vài mét. Trong sân người ít xe nhiều, mười mấy chiếc xe đuổi theo một người, một đòn không chết, những người tội nghiệp đứt chân gãy tay đó sẽ chịu sự nghiền áp lặp đi lặp lại, đến tận khi tắc thở.

Tiếng vang của động cơ lấn áp tiếng sấm mưa to, bao phủ tiếng kêu thảm thiết toán loạn của đám người.

Nghiêm Tấn Vân chạy như điên trước đầu xe trong bóng tối, hắn liếc mắt nhìn thấy Chung Tiểu Văn, một chiếc motor đằng sau bay vọt lên, bánh trước nhắm ngay đầu Chung Tiểu Văn, lưỡi đao sắc bén muốn chém Chung Tiểu Văn! Nghiêm Tấn Vân mạnh mẽ nhào lên phía trước, ấn Chung Tiểu Văn xuống đất, nước mưa bùn lầy bắn đầy người, xe máy kia lướt qua chính giữa Chung Tiểu Văn, rơi xuống phía trước, phanh gấp một cái quay đầu.

“Rút súng!” Nghiêm Tấn Vân quát.

Chung Tiểu Văn mơ hồ nói: “Cái gì!”

“Nổ súng giết hắn! Nếu không chúng ta đều phải chết!” Nghiêm Tấn Vân lạnh lùng nói.

Tay Chung Tiểu Văn chần chờ sờ bên hông.

Cô tiếp nhận huấn luyện đào tạo cảnh sát chính thống về việc có nên nổ súng hay không có một hạn chế nghiêm khắc, trong tình huống không đúng lúc nổ súng sẽ bị liên lụy, trước đây cô toàn nghe theo mệnh lệnh chỉ đạo, lúc này cô vẫn chưa hiểu rõ hình hình, ra lệnh cho cô lại là chó săn của cô, một tội phạm hung ác.

Mặt đất đều bị rung động bởi tiếng động cơ và tiếng lốp xe.

“Pằng”

Nháy mắt mô tô nghiền áp qua đây, Chung Tiểu Văn xoay người nổ súng, mũ bảo hiểm của tay đua vỡ vụn, tiếp theo ngã xuống khỏi mô tô.

“Kỹ thuật không tồi!” Nghiêm Tấn Vân cư nhiên còn có hứng thú khen ngợi, hắn tiến lên hai bước đá văng thi thể tay đua, chân dài một bước leo lên motor: “Lên xe! Mau!”

“Anh muốn làm gì!” Chung Tiểu Văn không nghĩ ngợi ngồi sau Nghiêm Tấn Vân, góc nhìn của cô cao hơn một chút, ngạc nhiên phát hiện đường đua giữa sân xác chết khắp nơi, chỉ còn lác đác vài người đang chạy. Mấy chục chiếc xe đằng sau không từ bỏ đuổi theo.

“Có nên cứu bọn họ không?” Cô run giọng nói.

“Cứu không được, đoạt huy chương, ngay trên chiếc xe đó!” Nghiêm Tấn Vân vặn vặn tay ga.

Đoàn xe điện cuồng phóng đi, một chiếc xe thoắt ẩn trong đoàn xe, đuôi xe dựng thẳng một huy chương màu vàng.

“Bám chắc!” Nghiêm Tấn Vân vặn ga xâm nhập vào dòng xe cộ, rất nhanh thu hút sự chú ý của các tay đua, vô số xe quay đầu theo hướng va chạm mà đến, kĩ thuật lái xe kinh người này của Nghiêm Tấn Vân, Chung Tiểu Văn mấy lần cảm thấy cơ thể bọn họ dán xuống đất, sau đều nghiêng qua tránh né. (Tui cũng muốn thử)

“Pằng, pằng, pằng” Chung Tiểu Văn bắn liên tục, xe theo sau thưa thớt dần, cô lớn tiếng nói: “Tôi không còn đạn!”

“Không sao!” Đôi mắt Nghiêm Tấn Vân sáng như đao trong bóng đên: “Cô chuẩn bị nhảy khỏi xe, tôi muốn đâm lật nó!”

Chung Tiểu Văn ngẩng đầu, không biết Nghiêm Tấn Vân đã cắn “Huy chương vàng” ở đuôi xe từ khi nào, giờ phút này hai xe gần trong gang tấc!

“Ba, hai, một!”

Oanh

Một chiếc xe xuất quỷ nhập thần đột nhiên không phòng bị đâm từ hướng sườn, Nghiêm Tấn Vân và Chung Tiểu Văn giống bánh quy có nhân bị đâm bay đi, thậm chí còn lật ngược chiếc xe “Huy chương vàng” kia.

Nghiêm Tấn Vân rơi xuống phần đất phía sau đầu váng mắt hoa, hắn gian nan chống đất ngẩng đầu.

Một người đàn ông ngồi xổm cách đó không xa, tháo mũ bảo hiểm xuống, lấy huy chương vàng đi.

Vì sao gã lại có mũ sắt?

Trước mắt xuất hiện bóng chồng, Nghiêm Tấn Vân lắc lắc đầu, khôi phục đường nhìn, ngắn ngủi vài giây, hắn đã nhìn rõ nốt ruồi đen trên trán đối phương.

Bút ghi âm trong túi vì cú va chạm mà rơi ra, bật lên ngoài ý muốn, Nghiêm Tiêu thấp giọng nói:

“40 tuổi, trên trán có nốt ruồi đen, cầm điện thoại, dường như rất sợ Chung Tiểu Văn.”

Nghiêm Tấn Vân kinh ngạc vươn tay, hắc ám và im lặng vô biên lần nữa buông xuống, cắn nuốt cuộc đua đẫm máu, không biết qua bao lâu, phố Bạch Thạch quen thuộc hiện lên, Nghiêm Tấn Vân và Chung Tiểu Văn chật vật ngã nằm trên mặt đất, trên người có rất nhiều vết thương khó hiểu. Người đi đường xung quanh đi ngang qua đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn bọn họ, nhịn đau nhìn quanh bốn phía, phát hiện phía sau quầy bánh quy đã ngừng bán sau cao điểm buổi sáng……còn người đàn ông có nốt ruồi đen.

Người đàn ông có nốt ruồi đen trên mặt mang theo nụ cười có tố chất thần kinh, trước khi đi còn nghiêm túc đối mắt với hắn.

Chung Tiểu Văn bị tiếng vang của điện thoại kéo về một chút thần chí, cô run rẩy nhận cuộc gọi: “Alo! Phó đội (trưởng) Sầm!”

“Gamma có bên cạnh cô không?” Sầm Nhiên nghẹn ngào.

“Có.” Chung Tiểu Văn như tỉnh cơn mê, gấp giọng nói: “Báo cáo phó đội Sầm, nơi này vừa xảy ra——“

“Lập tức dẫn hắn tới cục cảnh sát!” Sầm Nhiên lạnh giọng đánh gãy lời cô: “Gamma lại giết người!”

_______________________________

Lời tác giả: Người ở trong nhà tù, nồi từ trên trời xuống?

Chú thích:

(1) Cyberpunk là một thể loại con của khoa học viễn tưởng về thế giới tương lai xoay quanh sự “kết hợp giữa đời sống bần hàn và công nghệ cao bao gồm công nghệ hiện đại và các thành tựu khoa học, gồm trí thông minh nhân tạo và điều khiển học, đi kèm với sự suy tàn hoặc sự thay đổi cấp tiến trong tầng lớp xã hội.

Chương 5

2 bình luận về “Chương 4: Sinh tử tốc thời*

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s